Lục U ôm cổ cậu, mềm mại nói: “Anh, anh cũng hai mươi sáu tuổi rồi còn không lấy được vợ, em thấy sợ thay anh đấy!”
Lục Thước nhìn cô bé, Lục U lè lưỡi không dám trêu cậu nữa.
Lục Thước nhìn thư ký Liễu: “Chú Liễu, sao chú không đưa Lục Huân đến?”
Thư ký Liễu cười nói: “Ôi! Tiểu Huân cô bé cũng không về một mình mà còn mang theo tên giặc tây giả tên là Diệp Bạch về nữa, giặc tây thích ăn cơm bên ngoài nên Tiểu Huân đi cùng cậu ta cả ngày rồi!”
Bà Liễu lườm ông một cái.
“Giặc tây giả cái gì chứ, Diệp Bạch không lai mà?”
Thư ký Liễu không đồng ý: “Cậu ta gọi điện thoại, lúc nói tiếng Ý, lúc lại nói tiếng Tây Ban Nha, không phải tên giặc tây giả thì là gì?”
Bà Liễu tức giận không nói chuyện với ông nữa. Lục Thước cười nhạt: “Đó là người đa ngôn ngữ, rất xuất sắc đó.” Thư ký Liễu chỉ vào ngực mình: “Còn cơ bắp nữa! Cháu không biết tập nhiều thế nào đâu, cứ phình lên thôi, nếu không nhìn gương mặt kia của cậu ta, chú còn tưởng là một cô gái lớn đấy!”