Lục Khiêm cười lạnh: “Nếu không phải con không biết dọn dẹp sạch sẽ thì cần ông đây phải dọn thay cho con à, nhà họ Tư đã tìm đến chỗ mẹ con rồi.”
Hiếm khi Lục Thước không cãi nhau với ông ấy.
Cậu thấp giọng nói: “Bố, con xin lỗi! Chuyện gì con cũng có thể đồng ý với bố, nhưng con không thể thấy Tư An Nhiên được.”
Lục Khiêm nhẫn nhịn nói: “Vậy con tính làm gì? Con nói con muốn đợi Tiểu Huân kết hôn thì con mới chịu cưới, nếu cả đời này con bé không kết hôn, nhà họ Lục chúng ta sẽ không có con nối dõi sao?”
Lục Thước chậm rãi nói: “Không phải vẫn còn Lục U sao?”
“Con đừng có tính toán đến em gái con? Con bé mới bao nhiêu tuổi, có thể gánh được trách nhiệm gì chứ?”