Tư Văn Lễ vô cùng ân cần, Minh Châu có chút băn khoăn, nhẹ giọng nói: “Văn Lễ, em biết mục đích hôm nay anh đến nhưng Lục Thước cũng không phải là con nít, có một số việc cũng không phải em và Lục Khiêm có thể làm chủ cho nó. Anh nói xem nếu chúng ta ép buộc nó, sau này sống không yên ổn, vậy không phải sẽ thành một đôi oan gia sao?”
Tư Văn Lễ là người trang nhã.
Ông ta châm chước một chút rồi nói: “An Nhiên rất thích Lục Thước nhưng dường như trong lòng Lục Thước có người khác, Minh Châu... Nguồn năng lượng
khi ba nhà Lục Hoäc Tư liên hôn mang đến, trong lòng em hẳn cũng hiểu rõ ràng.”
Minh Châu ngượng ngùng nói: “Em không hiểu lắm! Chuyện trên thương trường em không hiểu gì, Lục Khiêm cũng ít khi nói với em.”
Tư Văn Lễ nghẹn lại.
Một lát sau ông ta cười, đã qua mấy năm, Minh Châu vẫn không thay đổi.
Giọng điệu của ông ta trở nên nhẹ nhàng hơn một chút: “Là do anh phàm tục!”
Ông ta lại không khỏi nhớ tới cô gái kia, sau khi An Nhiên về nhà nói sơ qua mọi chuyện, anh trai ông ta để ông ta phụ trách chuyện này. Ông ta đã tới nhìn qua, là một cô gái rất yên tĩnh ít nói, tính tình cùng có vài phần tương tự với Minh Châu.