“Trước khi bà nội con qua đời, con đã đồng ý với bà những chuyện gì, con nói sẽ nhất định mau chóng kết hôn sinh con, tiếp tục hương khói nhà họ Lục!”
Minh Châu không rõ nguyên do, bà gắp một miếng cá cho Lục Thước, liếc nhìn chồng: “Chẳng phải là đôi bạn trẻ có chút mâu thuẫn thôi sao? Năm đó chúng ta còn chia tay nhiều lần thế mà, sao anh không tự kiểm điểm lại bản thân đi?”
Lục Khiêm tức giận đến mức đau răng.
Ông chỉ vào Lục Thước: “Cơm nước xong lên lầu cho bố, bố có chuyện muốn nói với con! Có chuyện đừng có trốn sau lưng mẹ con, con hai sáu tuổi rồi, cũng nên cai sữal”
Lục Thước chỉ cười nhẹ.
Lục Khiêm thấy Minh Châu định nói chuyện, ông lại nói: “Em đừng xem nó như đứa con nít! Bây giờ cánh của nó cũng cứng cáp rồi, mấy chuyện kinh thiên động địa gì cũng làm được.”