Lục Thước dùng một tay nắm tay lái.
Khuôn mặt cậu căng chặt, giọng nói lại có vẻ lười biếng: “Đã thế rồi, con có về cũng không giải quyết được vấn đề!”
Lục Khiêm mắng một câu láo! Lục Thước ngại phiền, cúp điện thoại luôn.
Xe dừng lại, dừng trước ngã tư có đèn giao thông, cậu nhìn con số màu đỏ phía trước giảm dần, ánh mắt có hơi mê mang.
Cậu đã thử.
Sau khi cậu và Lục Huân tách ra, cậu đã thử tiếp nhận Tư An Nhiên, thế nhưng cho dù đối mặt với khuôn mặt xinh đẹp như thế mà cậu vẫn không hề động lòng, cậu không thể tưởng tượng đến việc sống cả đời với người phụ nữ đó, cho dù là sau này không can thiệp gì tới nhau, nhưng cậu vẫn không tưởng tượng được.
Cậu không muốn sinh con đẻ cái với Tư An Nhiên.
Toàn bộ kinh nghiệm giường chiếu của Lục Thước đều đến từ Lục Huân.
Bọn họ là lần đầu tiên của nhau, cậu cảm giác rất tuyệt, cũng chưa bao giờ nghĩ tới cảm giác khi làm chuyện đó với người phụ nữ khác, có lẽ là bởi vì cậu cũng không ham mê gì đối với phương diện này cũng có thể chỉ có Lục Huân mới thỏa mãn được cậu.