Năm ấy, cô còn trẻ tuổi khỏe khoản, cô hỏi có phải cậu đã thích người khác hay không.
Người ở đầu bên kia im lặng, cũng không trực tiếp trả lời cô!
Sau đó, mỗi tháng cậu đều sẽ gửi 200 ml máu đông lạnh từ nước ngoài về, đó là máu cứu mạng của Hoäc Tây ... Bố cô vừa đau lòng măng vừa giữ lại đống máu đó.
Hoắc Tây trưởng thành thuận lợi, thế nhưng cô chưa bao giờ dùng chúng.
Không phải cậu không bao giờ trở lại, mỗi năm sẽ trở về hai lần, lúc gặp mặt cô cũng không chất vấn cậu.
Vào năm cô hai mươi tư tuổi, cậu dắt một người bạn gái xinh đẹp về. Là con lai, rất đẹp. Cô gái lai Tây kia ăn một bữa cơm ở nhà cô, buổi tối ở khách sạn, nửa đêm, khi Hoắc Tây đọc sách ở phòng ngủ, Trương Sùng Quang trở về từ khách sạn, tặng cô quà sinh nhật.