Hoắc Tây rất thích nghe, liếc mắt qua nhìn thấy Lục Huân.
Cô gái nhỏ ngại ngùng đứng một bên vô cùng đáng yêu.
Thư ký đi ra cà phê.
Hoắc Tây nghiêng đầu hỏi: “Biết chơi không? Không biết để chị dạy cho eml” Lục Huân lấy hộp ra: “Luật sư Hoắc, em tới để trả cái này cho chị!”
Hoắc Tây cười, cô khom lưng đánh tiếp một gậy, tư thế này kéo phần eo và chân cô ra rất dài, dáng người cô thật sự thon dài chắc khỏe, hình ảnh này có thể gọi là tuấn tú, khuôn mặt nhỏ của Lục Huân có hơi đỏ hồng.
Hoắc Tây không thèm để ý. “Chị lấy chỉ phiếu của Lục Thước rồi!”
“Xem như nó đưa cho em, muốn trả thì em cứ trả cho Lục Thước
Nói xong, cô nhẹ nhàng chớp mắt.
Lục Huân cắn môi dưới, đặt đồ vật xuống: “Em để ở đây!”
Cô định đi, đúng lúc thư ký đưa cà phê vào, chặn cô lại.