Lục Thước nhìn cô khóc, trái tim đau đớn.
Nước mắt của Lục Huân rơi trên từng tấm bản thảo thiết kế, đó là những gì cô thiết kế cho vợ tương lai của cậu.
Vô số đêm, khi cô vẽ những thứ này, trong lòng rất đau.
Cô phải kiên cường đến mức nào mới có thể thoát ra được?
Cậu chưa bao giờ nghĩ tới.
Cậu chỉ biết, cậu vẫn còn muốn cô, có thể suy nghĩ này cũng chỉ là xúc động
nhất thời của đàn ông, vì sao cô lại phải trả giá cho tình cảm của cậu, vào lúc cậu nói kết thúc, bọn họ đã hết!
Lục Thước duỗi tay muốn lau nước mắt cho cô. Nhưng rồi cậu lại buông xuống, thấp giọng nói: “Đừng khóc được không?” Lục Huân quay người đi, nhỏ giọng nói cậu đi đi.