Cậu để ý cô đã tháo cái vòng cổ kia xuống, rõ ràng cô không muốn.
Giọng nói cậu khàn khàn: “Đi vào rồi nói, bên ngoài lạnh lẽo!”
Lục Huân không nhúc nhích.
Lục Thước bước tới chống lại cô, ép cô không dám cử động một chút nào, một bàn tay duỗi vào trong túi áo cô rồi lấy chìa khóa ra, cô cắn môi: “Lục Thước!"
Lục Thước yên lặng mở cửa.
Cửa mở ra, cậu quay nửa người lại nhìn cô: “Đi vào rồi nói!”
Lục Huân cắn nhẹ môi dưới, vẫn đi vào.
Lục Thước đi theo vào, nhìn cô mở máy sưởi, sau đó yên lặng đi vào trong phòng bếp nấu cà phê.
Cảnh này khiến cậu nhớ tới quãng thời gian lúc trước bọn họ ở chung.
Cô rất thích uống cà phê, luôn khiến cho mùi hương cà phê thoang thoảng trong nhà.
Lục Thước yên lặng đi vào phòng bếp, cậu đứng phía sau lưng cô, lẩm bẩm: “Chuyện trước đây, chị có còn nhớ rõ không?”
“Không cần phải nhới”
Lục Huân đưa một ly cà phê cho cậu, giương mắt nhìn: “Chuyện đã kết thúc từ lâu! Lục Thước, hiện tại cậu đã có bạn gái, tôi cũng có bạn trai... Hai người chúng ta thật sự không cần phải qua lại nữa, uống hết ly cà phê này rồi rời đi đi!”