Lục Thước không để ý tới cô ấy, cậu vừa lái xe vừa nghĩ: Có lẽ Tư An Nhiên cũng không phải người vợ cậu cần! Cô ấy đã không còn lý trí từ lâu, hơn nữa cậu cũng không ngốc, chắc hẳn cô ấy đã xem trọng cậu rồi! Rõ ràng biết cậu và Lục Huân ở bên nhau, cô ấy còn đồng ý xem mắt kết hôn với cậu, cậu cũng không hiếm lạ cái kiểu thích ấy!
Nhưng chỉ là trước mắt mà thôi, cậu vẫn chưa hoàn toàn cảm thấy cô ấy phiền chán.
Hoặc là nói, cậu cần cô ấy... Làm lá chắn! Cậu khát vọng được nhìn thấy Lục Huân mà Tư An Nhiên vì được cậu, gãi đúng chỗ ngứa hết lần này tới lần khác. Cậu và Tư An Nhiên chẳng qua cũng chỉ giống như quỷ hút máu, những kẻ đáng thương mà thôi!
Lục Huân ngồi bên cạnh Diệp Bạch.
Chiếc vòng cổ kia đã bị cô gỡ xuống, chuẩn bị tự mình tới trả cho Hoäc Tây.