Làm sao mà Lục Thước không biết, nhưng là đàn ông cũng chẳng quan tâm nhiều đến thứ đó.
Hoắc Tây tặng cậu một cái hôn gió: “Đi đây!”
Lục Thước nhìn bóng dáng của cô, đột nhiên hỏi một câu: “Chị! Chị hận Trương Sùng Quang không?”
Hoắc Tây dừng bước.
Ước chừng vài giây, cô xoay người, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Nếu thương chị, cứ tìm cho chị một người trông đẹp trai lại có thân thể khỏe mạnh một tí.”
Lục Thước không nói gì. Thật lâu sau, cậu từ từ bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy Hoắc Tây. “Chị, em xin lỗi!”
Nếu năm đó cậu không ra nước ngoài cùng Trương Sùng Quang, có phải bây giờ bọn họ vẫn có thể sống hạnh phúc bên nhau không.