Diệp Bạch cười, ôm Lục Huân ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, Diệp Bạch buông lỏng tay ra nhưng thân thể lại nghiêng tới, đầu kề đầu với Lục Huân.
Lục Huân nỗ lực không nhìn Lục Thước.
Cho dù việc này rất khó khăn.
Bởi vì Lục Thước dựa vào thật sự rất gần, cậu và cô cũng chỉ cách mỗi một Diệp Bạch, thậm chí cô có thể ngửi mùi nước hoa Cologne quen thuộc được trên người cậu.
Diệp Bạch phát hiện cô ngẩn người, cúi đầu nhìn cô.
Đêm nay Lục Huân có trang điểm.
Khuôn mặt trong sáng, cặp lông mi đen dày rung rinh trên mí mắt, khiến người †a trìu mến.
Diệp Bạch đưa tay ra nắm lấy tay cô, nói nhỏ: “Không muốn ở lại đây thì chúng ta sẽ rời đi.”
Lục Huân lắc đầu.
Không cần làm vậy!
Cô và Lục Thước từng có quá khứ nhưng nó đã kết thúc, thành phố B nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ lúc nào cũng có thể gặp lại nhau, chẳng lẽ lần nào cô cũng phải trốn tránh cậu sao?