Cậu biết cô đã đổ số nhưng tìm ra cái mới cũng không khó, châm chước một hồi, cậu chỉ nhắn một tin: [Giáng Sinh vui vẻ!]
Biết rõ sẽ không ai trả lời.
Lục Thước vẫn lảng lặng nhìn di động thật lâu...
Ngày tiếp theo, cậu đi công ty, vừa mới đi vào văn phòng.
Thư ký Phương ôm một đống văn bản tới chờ cậu phê duyệt, cuối cùng lấy một tấm thiệp mời ra: “Tổng Giám đốc Lục, đây là thiệp mời do cô Tư phái người đưa tới, thứ ba tuần sau có một hội đấu giá từ thiện, cô ấy muốn mời ngài cùng tham gia.”
Lục Thước lật xem văn kiện, giọng điệu lạnh lùng.
“Thay tôi từ chối!”
Thư ký Phương im lặng một lát, nhẹ giọng nói: “Tôi có xem sản phẩm đấu giá, bên trong có hai bộ trang sức do cô Lục thiết kế, một chiếc kim cài áo và một mặt dây chuyền, có lẽ cô Lục cũng sẽ tới!”
Lục Thước ngẩng đầu: “Đưa thiệp mời cho tôi nhìn xem.”
Thư ký Phương lập tức trình lên. Lục Thước lật xem một cái, ánh mắt rơi vào hai trang sức kia.