Thỉnh thoảng thư ký Liễu sẽ nói với ông về sở thích của Lục Huân, ông vẫn nhớ kỹ.
Ông đứng ở ngoài cửa, nhẹ nhàng gõ cửa.
Lục Huân nhìn thấy ông qua mắt mèo, thật sự rất ngạc nhiên, sau đó lại rất khẩn trương, cô nhẹ nhàng mở cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều im lặng.
Cuối cùng vẫn là Lục Khiêm nói trước: “Sao vậy, không quen chú Lục sao, không mời chú đi vào ngồi chơi hả?”
Lục Huân mặc đồ ở nhà màu hồng nhạt, phía trên in hình một con gấu nhỏ. Cô vốn nhỏ nhắn xinh xắn, nhìn cũng như mới chỉ đôi mươi.
Vành mắt cô ửng đỏ, mở cửa mời Lục Khiêm tiến vào, sau khi Lục Khiêm tiến vào, cởi áo khoác, nhìn hoàn cảnh xung quanh.