Giọng nói Lục Khiêm khàn khàn: “Không có việc gì! Em nghỉ ngơi đi.” Chuyện lớn, Minh Châu có hơi sợ ông, còn có chút nghe lời.
Bà ấy ngoan ngoãn rời đi.
Ánh mắt Lục Khiêm dời đi khỏi cửa, nhìn chằm chằm vào con trai mình, Lục
Thước đang dọn dẹp mảnh vỡ trên mặt đất, có vẻ rất bình tĩnh, không nhanh không chậm, ông bố càng nhìn càng bực.
Lục Khiêm bực đến mức bật cười: “Có có mau nói không! Không phải bình thường mồm mép nhanh nhạy lắm à, sao bây giờ lại giống như người không có miệng thế?”
Lục Thước tránh nặng tìm nhẹ: “Con và An Nhiên không có tình cảm!”
“Ha ha! Đối tác đúng không?”
“Tổng Giám đốc Lục cũng được đấy!”
“Vậy chuyện của chú Liễu dì Liễu thì giải thích như thế nào? Bình thường con cũng đâu phải người ân cần như thết”