Rõ ràng hôm nay là Giáng Sinh, rõ ràng trong nhà có nhiều người như vậy nhưng bầu không khí lại vô cùng kỳ lại.
Tư An Nhiên cũng thấy không thú vị! Lúc cô ấy rời đi, Lục Thước đưa cô ấy tới bãi đỗ xe.
Đêm đã muộn nhưng tuyết trắng lại khiến lại soi sáng trời đất, cho nên cả hai đều có thể thấy rõ mặt đối phương.
Lục Thước không mặc áo khoác.
Áo sơ mi trắng kết hợp với áo len cashmere màu xanh dương đậm trong rất tuấn tú.
Tư An Nhiên đỡ cửa xe, cười nhẹ: “Lục Thước, anh không tiễn em sao?”
Lục Thước móc một bao thuốc lá ra từ trong túi áo, châm lửa, tàn thuốc màu đỏ tươi vô cùng bắt mắt trong đêm tối, cậu không tỏ thái độ tất nhiên Tư An Nhiên sẽ không tiếp tục tìm chán!
Hợp tác mà, chính là như vậy!
Thế nhưng cô ấy thật sự không ngờ tới Lục Thước sẽ có ý chí sắt đá như vậy.