Minh Châu liếc ông một cái, ông tức khắc im lặng, ở bên ngoài ông vẫn phải cho vợ mặt mũi.
Người hầu cầm giày cho Lục Thước thay.
Tư An Nhiên cười nhạt: “Chú Liễu dì Liễu cũng tới, sao lại không gọi cả Tiểu Huân? Cháu nghe nói cô là một nhà thiết kế rất tài hoa.”
Thư ký Liễu đáp lời: “Con nhóc kia bận lắm!”
Dù sao bà Liễu cũng tinh ý hơn, bà cười nhẹ nhàng: “Con bé cũng có cuộc sống riêng! Tôi và chú Lục lại đây xem náo nhiệt, nhìn cháu và Lục Thước ân ái, cũng không thể dắt cả con bé tới đây được. Người biết thì nói mối quan hệ của hai nhà chúng ta khăng khít, người không biết lại nói chúng tôi tới ăn ké!”
Bà nói xong vẫn mỉm cười tự nhiên.