Cậu ấn nghe, là điện thoại của bố mẹ cậu.
Cậu thờ ơ vừa lắng nghe vừa đáp lời, ánh mắt rơi xuống một nơi cách đó không xa.
Lục Huân!
Cô mặc áo lông vũ màu trắng, đội mũ len đỏ trên đầu, đang chơi ném tuyết với mấy em nhỏ, đôi giày giữ ấm bị thấm chút nước.
Nhưng cô không thèm để ý. Khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, chơi điên cuồng.
Lục Thước nhìn ngẩn người, bố mẹ vẫn nói chuyện trong điện thoại, xe phía sau cũng ấn còi điên cuồng...
Bíp bíp bíp...
Lúc này cậu mới luống cuống tay chân lái xe rời đi.
Nhưng cậu lại lập tức chạy xe đến bãi đỗ xe gần nhất, xuống xe, lại đi xem.
Bên cạnh Lục Huân xuất hiện người khác.