“Em nghĩ nếu không phải vì bố mẹ, hẳn là anh sẽ cưới cô ấy...
Lục Thước đứng dậy, không có kiên nhẫn nghe cô ấy nói tiếp.
Tư An Nhiên kịp thời dừng miệng, cô ấy nhẹ giọng nói: “Lục Thước, chúng ta hợp tác đi! Em muốn nắm được quyền khống chế gia tộc mà anh cũng cân một người vợ lúc nào cũng nhắc nhở bản thân người nào không thể dây vào! Đương nhiên, nếu anh có bản lĩnh thuyết phục Lục Huân làm tình nhân của anh... Em cũng sẽ coi như không biết.”
Lục Thước nhìn chằm chằm cô ấy, lạnh lùng nói: “Cô ấy sẽ không đồng ý!”
Cậu cũng sẽ không để cô chịu uất ức.
Tư An Nhiên cười, chỉ là nụ cười kia có niềm vui chỉ mình cô ấy biết.