Nhìn dáng vẻ của Lục Thước, bà Liễu cũng không chịu nổi.
Đều là những đứa trẻ bà yêu thương, nay lại đã xảy ra chuyện như vậy, thế nhưng tóm lại bà vẫn đau lòng cho Lục Huân nhiều hơn một chút.
Con gái bị người ta lừa gạt.
Còn phải đi nước ngoài chữa bệnh.
Lục Thước nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Cô ấy đi bao lâu?”
Bà Liễu nói không biết, một lúc lâu sau bà lại nói: “Lục Thước, từ nhỏ cháu đã ưu tú, chuyện gì cũng có thể hiểu nhanh, dì nghĩ chuyện này cháu cũng có thể cân nhắc về các mối quan hệ giữa lợi và hại! Nếu tiếp tục, đối với cháu, đối với Tiểu Huân, đối với bố mẹ cháu đều sẽ tổn thương.”
Bà Liễu nói xong, than nhẹ một tiếng rồi lên lầu.
Bà vừa mới trở lại chung cư, thư ký Liễu bò ra khỏi ổ chăn, hỏi Bà Liễu: “Tiểu Huân đi rồi hả? Ôi, sao em lại không gọi anh dậy?”