Thậm chí còn triền miên, nóng bỏng hơn tất cả những lần bọn họ hôn nhau trong quá khứ.
Một bạt tai dáng mạnh lên mặt cậu. “Đủ chưa? Đủ rồi thì cút!”
Lục Thước lại đem cô kéo vào trong lòng ngực, lúc này đây cậu không hôn cô, cũng chỉ dùng sức ôm chặt cô.
Cậu lại nói một câu rất xin lỗi.
Không phải bởi vì cậu đùa bỡn cô.
Mà vì ít nhiều gì cậu vẫn biết bản thân thật sự động lòng, cậu thích cô, thế nhưng giống như lời Lục Huân nói, mối quan hệ giữa hai người bọn họ đã định sẵn cậu không cho cô tương lai.