Lục Thước đứng ở bên cửa sổ nhìn nửa ngày. Trong phòng ngủ có tiếng động. Lục Huân đi ra mới thấy bố mẹ mình đều đã uống say.
Một người bị đỡ vào phòng ngủ, một người đang nằm vật trên sô pha ngủ khò khò, má mồm thở hồng hộc.
Dù cô có ngốc cũng đã nhận ra Lục Thước cố ý. Chỉ đơn giản là cậu muốn ở riêng một chỗ cùng cô. Thật đê tiện!
Cô nhìn cậu, cậu quay lại nhìn vào mắt cô, giọng nói của Lục Thước nghẹn lại: “Trời mưa! Chú Liễu để tôi ở lại dừng chân!”
Bây giờ không có người khác, Lục Huân cũng không cần khách sáo với cậu.
Cô đè nén cảm xúc: “Cút đi!”
Lục Thước không cử động, cậu chỉ nhìn cô bằng cặp mắt đen láy kia. Cô không nhìn ra được suy nghĩ trong đầu cậu. Thật ra chính bản thân Lục Thước cũng không hiểu chính mình, cậu chỉ biết cậu muốn gặp cô.