Lục Huân đặt tập truyện tranh trong tay xuống.
Cô ngẩn người một lát rồi nhẹ giọng nói: “Con không biết! Nhưng con nghĩ chờ tới khi cậu ấy đính hôn, tóm lại bọn con sẽ không dây dưa nữa! Cậu ấy là người có thân phận, cũng không thể bỏ hết mặt mũi được.”
Bà Liễu cảm thấy cô rất tủi thân.
Đúng vậy, hai nhà cũng có qua lại với nhau nhưng Lục Thước cũng đã trả thù Lục Huân rồi, cậu còn dây dưa làm gì nữa?
Chẳng lẽ, chẳng lẽ bắt Lục Huân làm vợ lẽ của cậu? Bà tuyệt đối không đồng ý. Truyền Chí cũng sẽ không đồng ý!
Bà Liễu sờ đầu con gái, nhẹ nhàng lẩm bẩm: “Mặc kệ như thế nào, mẹ luôn ủng hộ con!”
Thật ra bà còn hy vọng Lục Huân có thể tìm được một người biết nóng biết lạnh hơn, vì như vậy, hai bên mới cân bằng.