Thư ký Liễu nào biết trong lòng bà đang nghĩ gì, thuận miệng tuôn một tràng: “Cái này cũng không thể nói? Thật ra anh cảm thấy mấy năm gần đây, bình thường đến sinh nhật Tiểu Huân, Minh Châu cũng vẫn chuẩn bị chút quà hay gì đó cho con bé! Cô nhóc đó chỉ là ngoài miệng luôn tỏ ra khó chịu thôi, trong lòng đã dịu đi từ lâu rồi, em nói xem, quan hệ giữa chúng ta và nhà họ Lục cũng đâu thể để Tiểu Huân trốn tránh không gặp bọn họ cả đời được. Chúng ta nuôi con gái chứ đâu phải nuôi con chó con mèo đâu, đến tội phạm còn có ngày được ra tù cơ mà? Hơn nữa Tiểu Huân nhà chúng ta người gặp người yêu.”
Trong lòng bà Liễu âm thầm trợn trắng mắt. Ha! Cái gì mà đã qua, thù càng ngày càng lớn thì có!
Thư ký Liễu càng cảm thấy nhận định của mình là hoàn toàn chính xác, đúng lúc này, chuông cửa vang lên.
Ông đi ra mở cửa.
Nhìn qua mắt mèo, ha, là thằng nhóc Lục Thước này!
Ông vừa mở cửa vừa nói với con gái: “Nhìn đi, biết bố đến thành phố B, thăng nhóc Lục Thước này còn đến đây gặp bố này! Hôm nay không thể bỏ qua cho cậu ta được, trên thương trường thì ra hình ra dạng lắm, giỏi giả vờ y như bố cậu ta vậy, hôm nay bố nhất định phải chuốc cậu ta đến lăn lê bò toài luôn!”