Thực ra, cô ra nước ngoài là để chữa bệnh.
Bác sĩ nói cô cần phải rời khỏi nơi này, buông bỏ hoàn toàn khúc mắc này.
Lục Thước không chịu buông tay.
Lục Huân bỗng nhiên nhấc mắt, cô nhìn cậu, giọng rất nhẹ: “Cần gì phải thế này chứ? Lục Thước, ngoài tấm séc này ra anh có thể cho tôi cái gì? Anh có bạn gái rồi, chẳng nhẽ anh muốn tiêu những tấm séc này cho tôi, để tôi làm tình nhân của anh sao? Không phải anh hận hạng người như mẹ tôi nhất à, chẳng lẽ anh cũng muốn biến tôi trở thành người như vậy?”
Dứt lời, trong mắt cô đã lấp lánh ánh lệ.
Lục Huân đi rất kiên quyết, không hề quay đầu lại.