Bà Liễu nhìn tay cậu, ngược lại còn hòa hoãn hơn chút: “Nói rõ ràng cũng tốt! Thế nhưng Lục Thước, cậu buông tay con bé ra đi, một người đã có bạn gái như cậu cầm tay Tiểu Huân như vậy còn ra thể thống gì nữa!”
Lục Thước tức giận buông tay ra.
Luận Huân nhìn thấy bên cạnh có một quán cà phê, nhẹ nhàng nói: “Nói luôn ở đây đi! Tôi chỉ cho cậu năm phút thôi.”
Lục Thước lén lút thở phào nhẹ nhõm. Bà Liễu không sợ xảy ra chuyện gì bất ngờ, bà xuống tầng đợi trước trong xe.
Lục Thước cùng Lục Huân vào quán cà phê, thư ký Phương gọi cà phê cho hai người, còn hỏi Lục Huân muốn uống gì.