Lục Thước còn chưa dút tiếng gọi, bà Liễu đã cho cậu một cái tát.
Vẻ ngoài của Lục Thước nhã nhặn, gương mặt trắng nõn, sau khi bị tát một cái liền đỏ bừng lên, nhìn có vẻ rất nhếch nhác, thế nhưng cậu cũng không trốn, đứng im chịu đựng.
Bà Liễu không đành lòng nhìn, cứng nhắc quay mặt sang chỗ khác, một lát sau bà mới cố kìm nén cảm xúc, nói: “Lục Thước, Tiểu Huân vốn đã bị trầm cảm nhẹ, thứ cậu lừa gạt không phải tình cảm của con bé, mà cậu đã dồn con bé tới bước đường cùng! Phải, cậu yêu đương với con bé một thời gian rồi cậu có thể phủi mông chạy mất, nhưng Tiểu Huân phải làm sao bây giờ? Với một cô gái có khả năng thừa nhận cứng nhắc như con bé, cậu có biết con bé cần bao lâu mới có thể vượt qua không? Đúng, là mẹ của con bé không tốt, thế nhưng những đau khổ mà trước đây con bé từng phải chịu đựng vẫn chưa đủ nhiều hay sao? Cậu không muốn nhìn thấy con bé, chúng tôi cũng không lôi con bé ra múa may trước mặt cậu, thế nhưng cậu đã làm ra chuyện gì?”