Sau khi nhận đơn thuốc, hai mẹ con vừa đi vừa nói chuyện, Minh Châu mới nhận ra tay con trai mình bị thương.
ở chỗ khớp xương rõ ràng đã bị thương.
Bà đang muốn hỏi, Lục Thước lại nhìn về lối đi nhỏ phía trước...
Thời tiết giao mùa, đêm qua trời lại mưa.
Phòng truyền dịch của bệnh viện cực kỳ đông đúc, bên trong không có chỗ cho người ngồi, rất nhiều bệnh nhân đang ngồi ở hành lang truyền dịch, Lục Thước nhìn thấy Lục Huân.
Khuôn mặt to bằng lòng bàn tay của cô tái nhợt như tờ giấy.
Cô khoác một chiếc áo khoác dày, ngồi bên cạnh cô là Diệp Bạch.
Lục Huân ngủ say, đầu tựa vào Diệp Bạch vai.
Diệp Bạch một tay nhẹ nhàng ôm lấy cô, cúi đầu dịu dàng nhìn cô.
Lục Thước lặng lế nắm chặt tay.
Nhưng cậu không dừng lại mà lập tức đi qua.
Diệp Bạch nhìn thấy cậu.
Nhưng anh không nói lời nào, giống như đang nhìn thấy một kẻ tầm thường.
Đi ra ngoài hơn mười mét, qua hết lối đi nhỏ, nắm đấm của Lục Thước mới thả lỏng.
Cả hai mẹ con đều không lên tiếng.
Một lúc lâu sau, Minh Châu mới nói: “Hình như vừa rồi mẹ nhìn thấy đứa trẻ đó!” Bởi vì khúc mắc trong lòng nên bà ấy rất ít khi nhắc đến tên Lục Huân, thay vào đó luôn gọi cô là đứa trẻ đó.