Thực ra cô rất ngoan ngoãn và dễ chăm sóc.
Một món quà nhỏ có thể khiến cô vui suốt nửa tháng.
Cô gần như chưa bao giờ đòi hỏi cậu bất cứ điều gì, cũng chưa bao giờ hỏi cậu về thu nhập của cậu, chỉ phí ở đây phần lớn là do cô chỉ trả... Cô... Cô coi nơi này như nhà của mình!
Lục Thước từ từ ngồi xuống.
Cậu lấy tay che mặt, không rõ ba tháng chung sống này có ý nghĩa như thế nào đối với cậu.
Điện thoại reo trong túi cậu.
Cậu cho rằng là Lục Huân, lúc này ngoài cô ra không còn ai khác gọi cho cậu.
Nhưng người gọi lại là bố cậu.
Lục Khiêm chắc là vừa mới tỉnh dậy, giọng nói hơi khàn khàn: “Lục Thước, mẹ con phải đến thành phố B sớm hơn dự tính một ngày, bà ấy còn phải đến bệnh viện lấy thuốc, con đi với mẹ! Dạo này em gái con bận thi nên không thể đi cùng được! Ài, mẹ con ở tuổi này vẫn như một cô bé, không có ai đi cùng thì không chịu đi một mình.”