Cửa xe mở ra, một đôi chân dài bước xuống.
Mặc quần jean, chỉ cần nhìn là có thể đoán được người này cao hơn 1m8. Lục Thước nhận ra khuôn mặt đó.
Người đại diện của Lục Huân, Diệp Bạch.
Một người ưu tú trong ngành, 30 tuổi, tính tình không tốt lắm.
Diệp Bạch nhận ra cậu, đá mạnh vào cửa xe, trừng mắt nhìn Lục Thước, nhưng cuối cùng vẫn đi lên lầu.
Lục Thước đoán là Diệp Bạch tới gặp Lục Huân. Lúc này trong lòng cậu rất phức tạp, giống như nhà mình bị người khác lục lọi. Cậu cười tự giễu.
Cậu và Lục Huân đã chia tay, sau này cô có cưới ai cũng không liên quan đến cậu?
Trời đân sáng, mưa đã tạnh từ lâu.
Ở cửa có động tĩnh, Lục Huân được người đàn ông nửa đỡ nửa ôm, toàn thân bọc trong chiếc áo khoác cao bồi của Diệp Bạch, có vẻ rất rộng.