Bên trong một chiếc Rolls Royce màu đen.
Tài xế Triệu im lặng lái xe, không dám nói một lời, mặc dù cảm thấy cô Lục trông thật đáng thương.
Lục Thước ngồi ở ghế sau.
Ánh sáng trong xe khá mờ, chỉ có ánh đèn neon từ bên ngoài thỉnh thoảng chiếu qua cửa sổ xe, loáng thoáng nhìn thấy bên trong xe.
Vẻ mặt Lục Thước hơi khó coi.
Từ đầu đến cuối, cậu đều có thể nhìn thấy bóng dáng Lục Huân qua gương chiếu hậu.
Hình bóng nhỏ dần,
Bị cậu bỏ lại tại chỗ!
Cô đứng chân trần trong đêm tối, trông nhỏ bé và cô độc, nếu trước đây chỉ vì cô không nghe lời mà khiến bản thân bị lạnh thì cậu sẽ rất đau lòng, nhưng giờ đây cậu đã hoàn toàn nhẫn tâm bỏ rơi cô.
Chắc cô đang khóc...
Có lẽ cô vẫn đang tự hỏi mình đã làm gì sai, có phải cô khiến cậu tức giận nên cậu mới không cần cô nữa không.