Anh ta mở cửa xe ra, nhìn Lục Thước thấp người ngồi vào trong xe.
Đang muốn đóng cửa lại thì ở sảnh lớn ở tầng một của tòa chung cư bỗng có một bóng người mảnh khảnh chạy ra, người đó thậm chí còn không kịp mang giày, cứ như vậy nghiêng ngả lảo đảo chạy tới.
Cô ấy đang khóc, cả mặt đều là nước mắt.
Cô chưa từng nói chuyện tình cảm, lúc Lục Thước nói với cô cô vẫn mơ hồ, đợi đến khi cậu rời khỏi cô mới biết cậu thật sự không cần cô nữa, sau này anh sẽ không trở về nữa.
Sẽ không ôm cô.
Sẽ không nấu cơm cho cô ăn nữa!
Lại càng không, đột nhiên lấy ra một cái hộp nhung, khi mở ra là nhẫn cầu hôn mà cô chờ đợi!
Lục Huân rơi lệ, nhưng cô lại không khóc thành tiếng, cô không muốn ở trước mặt cậu biểu hiện giống như một đứa trẻ khóc lóc om sòm, cô nhìn cậu, chỉ thì thào nói: “Đừng đi!”