Bụng nhỏ xẹp lép, mỗi lần cậu vuốt đều nói chỗ đó của cô quá mỏng.
Mặt Lục Huân đỏ bừng cả lên.
Cô lấy nước lạnh vỗ vỗ mặt rồi đi ra ăn cơm, mặc dù động cơ của Lục Thước không thuần khiết nhưng bình thường đối xử với cô rất tốt, cô không biết chăm sóc bản thân, sau khi đến đây cũng gần như cưng chiều cô.
Nếu cậu ở đây, đều là cậu nấu cơm.
Cậu không ở đây, cũng sẽ làm nhiều hơn chút rồi đặt trong tủ lạnh, cô đói bụng thì hâm nóng một chút là có thể ăn được.
Cho dù như vậy, cô vẫn gầy không đến bốn mươi lăm cân, cậu ôm mà vừa nhẹ lại vừa mềm.
Lục Huân ngồi ở phòng ăn, cái miệng nhỏ ăn cơm.
Lục Thước đứng trước cửa sổ sát đất, lẳng lặng hút thuốc, rõ ràng có nhiều văn kiện cần cậu xem như vậy, nhưng cậu lại không gợi lên nổi một chút hứng thú nào.