'Tấm thảm lông dê bị người ta lột ra.
Cô gái chỉ mặc áo sơ mi nam màu đen, cả người đều mềm mại.
Lục Thước ôm lấy cô, hôn mạnh xuống!
Một phương trời đất, hai thân thể trẻ tuổi, điên đảo không biết đêm nay khi nào.
Tất cả kết thúc, người đã ở trong phòng ngủ. Sâu kín âm thầm.
Thật ra Lục Huân rất sợ những nơi toàn bóng tối, đặc biệt là không gian kín, vì nó sẽ làm cô cảm thấy không thoải mái.
Khi còn nhỏ, bảo mẫu ngại cô làm gánh nặng nên đã nhốt cô trong phòng chứa đồ, còn mình thì đi đánh bài.
Chờ khi bà ta trở lại thì đã quên mất Lục Huân rồi.
Lục Huân ở nơi tối tăm ẩm ướt, chịu đựng bốn mươi tám tiếng đồng hồ.
Khi được phát hiện, gần như cô đã bị mất nước.
Cô sợ tối, chỉ là bây giờ cô ở bên cạnh cậu nên không cần sợ hãi nữa.
Làm xong chuyện đó, cô có cảm giác trên người không thoải mái, muốn đi tắm rửa một cái, nhưng người đàn ông hai mươi sáu tuổi huyết khí phương cương nhu cầu tràn đầy, cô động một chút đã bị cậu đè ở dưới thân mình...