Lục Thước nghe thấy tiếng động ở phía sau thì quay lại nhìn người ở trên giường.
Cô ấy vẫn chưa dậy.
Mái tóc đen dài che đi một nửa khuôn mặt, hàng lông mi dài phủ trên khuôn mặt trắng sứ, bên dưới một cái bóng nhỏ bé vô cùng mềm mại, nhưng chút này đều không bằng một phần vạn tối qua.
Bên kia điện thoại, Lục Khiêm cau mày.
"Lục Thước, con có nghe bố nói hay không vậy?”
Lục Thước hơi cau môi: "Con nghe rồi, bố, thứ bảy gặp."
Nói xong cậu ấy gác điện thoại và bước đến của phòng tắm, mới muốn lao vào tắm thì chuông cửa vang lên.
Lục Thước đi mở cửa. Bên ngoài là thư ký của cậu ấy mang tập tài liệu quan trọng đến đưa cho cậu ấy ký, trên người Lục Thước chỉ quấn một cái khăn tắm, hào phóng khoe ra sự quyến rũ.