Cả nhà năm người, vẻ mặt khác nhau.
Lục Thước dù sau cũng còn nhỏ, mấy lần không nhịn được muốn lên tiếng nhưng đều bị Lục Khiêm ngăn lại.
Ông gắp miếng cá cho cậu: “Lần này quay về trông gầy hơn rồi, kỳ nghỉ này phải ở nhà bồi bổ cho tốt, con không ở bên cạnh bố mẹ, bình thường mẹ con đều lo lắng chuyện ăn uống của con.”
Lục Thước nhìn Lục Khiêm chăm chú.
Lục Khiêm chỉ vào thịt cá: “Mau ăn đi!”
Lục Thước nói một tiếng cám ơn bố, rồi lại nhìn Minh Châu, Minh Châu không nói gì chỉ là đôi mắt ngấn nước... Bà cụ tự mình gắp rau cho cô, sau đó lại chất vấn con trai mình: “Con đa có tuổi rồi mà còn không thương vợ, chỉ gắp cho con trai thôi mà quên mất vợ mình! Con trai rồi cũng trưởng thành rời xa mình thôi, nhưng vợ mới là người ở bên cạnh mình cả đời.”