Lục Thước khom người: “Em muốn nói thế nào thì cứ nói như thế!”
Tiểu Lục U hôn mẹ rồi chạy đi.
Một lúc sau, váy hoa nhỏ bay vào phòng.
Vừa mới vào cửa cô bé đã ngây người rồi, hình như bố cũng đang lặng lẽ lau nước mắt thì phải, Tiểu Lục U trước giờ vô ưu vô lo, nhưng lúc này trong lòng cô bé lần đầu tiên cảm nhận được... Chia ly.
Cô bé không dám đi vào, chỉ đứng ngoài cửa phòng làm việc.
Lục Khiêm nhìn thấy cô bé, bình tĩnh lại cảm xúc rồi gọi cô bé vào.