Nghe vậy, Lục Khiêm khẽ cười.
Không hứng thú với chuyện tình cảm?
Sao ông lại không tin đây?
Đợi lông tóc mọc đủ rồi, nào có đàn ông nào không thích cô gái xinh đẹp chứ!
Lục Khiêm nhớ đến đứa nhỏ nhà họ Tư, muốn trêu chọc vài câu nhưng nhớ ra hai đứa nhỏ chưa chính thức gặp mặt, chuyện này bát tự còn chưa đặt bút, ngẫm nghĩ lại thôi.
Ông cúi đầu lật xem giấy tờ.
Một lúc sau, ông dịu dàng nói: “Con vẫn chưa nói mẹ con đúng không! Đợi lát nữa mẹ đón em con về, con nói chuyện với mẹ, chỉ là, Lục Thước, nói về lòng riêng thì bố cũng không muốn con đi du học sớm như vậy.”
Trưởng thành thời ấu thơ đã thiếu thốn mấy năm.
Mấy năm nay cậu gần như đều lớn lên ở thành phố B, Lục Khiêm và Minh Châu đều không nỡ.
Nhưng cho dù có không nỡ thì đứa nhỏ cũng có suy nghĩ riêng. Chuyện tốt!