“Em không thấy thú vị sao?”
Vẻ mặt Lục Khiêm tiếc nuối, bắt đầu cởi nút áo, dáng vẻ như muốn đi tắm.
Minh Châu không chịu đứng dậy từ trong lòng ông.
Cô ngẩng đầu lại gần, khẽ hôn môi dưới ông, nói khẽ: “Thú vị! Em thích anh ôm eml”
Lục Khiêm bèn dùng tư thế này, nhẹ nhàng đè cô xuống. Đồng thời, cũng tắt đèn phòng ngủ.
Đêm khuya tối mờ yên tĩnh, thân thể dán sát nhau, còn có tiếng thở dốc không kiềm chế nổi...
Động tình mê người! Lục Khiêm hôn người phụ nữ trong lòng mình.
Minh Châu cũng đáp lại ông, quần áo rơi lung tung dưới giường, chuẩn bị sẵn sàng!
Bên giường nhỏ chợt có tiếng động nhỏ.
Tiểu Lục U lạ chỗ nằm mơ, lúc này giật mình tỉnh dậy đòi bố, bàn chân nhỏ của cô bé bò lê giường lớn, ôm Lục Khiêm khóc lóc thương tâm.
Ngọn lửa trong người Lục Khiêm có hừng hực đến đâu cũng tắt rồi! Ông xoay người, ôm cô bé vào lòng, dịu dàng dỗ dành.
Ông cũng không mở đèn.
Dỗ cô bé xong, mãi đến khi cô bé ngủ rồi ông mới nghiêng đầu nhìn Minh Châu, Minh Châu cuộn người vào trong chăn, cắn môi tức giận nói: “Vừa nãy đã nói rồi! Như vậy không tốt cho đứa nhỏ!”