Ước mơ tuổi hai mươi của coi tuyệt đối không phải là Hoắc Minh anh mà là Cố Trường Khanh!
Hoäc Minh không phá vỡ bầu không khí, sờ mũi tự nhận. Ôn Noãn nhìn ra cảm xúc của anh, cô cười mỉm: “Sao còn ghen vậy chứ! Hoắc Minh... Quá trình không quan trọng, quan trọng là cuối cùng hai chúng ta
bên nhau, chúng ta cùng nhau sinh mấy đứa con!”
Sùng Quang, Hoắc Tây, Doãn Tư còn có Tiểu Hoắc Kiều.
Còn có tình cảm của cô với Hoắc Minh. Bao nhiêu hai mươi tuổi cũng không bằng những thứ này...
Hoắc Minh có chút rung động, cúi đâu muốn hôn cô, bên tai truyền đến một giọng nói.
“Ôn Noãn!” Ôn Noãn ở trong lòng Hoắc Minh ngẩng đầu lên. Cô nhìn thấy Cố Vân Phàm!
Hai năm huấn luyện, Cố Vân Phàm không giống như quá khứ, không chỉ trưởng thành mà khí chất cũng hoàn toàn không giống.
Cậu ta mặc áo thương vụ chỉnh tề, bên ngoài khoác áo khoác mỏng. Kế bên có một cái va li.
Hơn hai tiếng đồng hồ nữa, cậu ta sẽ bay về thành phố H chính thức tiếp nhận công ty Cố thị.
Đồng thời cũng nghĩa là cậu ta sẽ rời khỏi Ôn Noãn.