Minh Châu đỏ mắt. Cô thấp giọng nói xin lỗi.
Hoắc phu nhân liếc chồng một cái: “Ông nói bậy gì đó! Tôi thấy hai đứa nhỏ khá tốt, rõ ràng thái tối qua khá tốt sao đến hôm nay lại trở nên kì lạ rồi!”
Hoắc Chấn Đông vẫn tối sâm mặt: “Tối hôm qua tôi cũng biết chút nó không chăm Tiểu Lục U tốt rồi! Xem thử bảo bối của chúng ta đi ra hết mười hai gam thức ăn phải tốn bao nhiêu sức chứ! Bố nói cho hai đứa biết Tiểu Lục U của chúng ta từ khi sinh ra chưa bao giờ chịu khổ đến như vậy!”
Lục Khiêm cũng có mắt nhìn. Ông lau nước mắt cho Minh Châu, kéo cô ra sau lưng.
Ông vô cùng tốt tính xin lỗi Hoắc Chấn Đông nguyên nhân chính là không chăm sóc tốt cháu gái bảo bối của ông ấy.
Dỗ nửa ngày trời.
Cuối cùng Hoắc Chấn Đông cũng có sắc mặt tốt, ngại ngùng nói: “Chuẩn bị khi nào làm?”