Minh Châu thức dậy, đi rửa mặt.
Lục Khiêm cũng thức dậy, phủi ga giường chuẩn bị trải ga.
Ánh nhìn bị ga giường thu hút.
Ông nhìn mảng màu đậm tan ra đó, khuôn mặt tuấn tú cũng có chút nóng lên. Ông kéo ga giường xuống, từ trong tủ quần áo lấy một bộ mới trải lên.
Mới thay xong, cửa phòng bị đẩy ra.
Là một nhóc xon trắng nõn đi vào, cái gì cũng không nói chỉ là ôm chân của
Lục Khiêm cúi đầu nhìn. Là Tiểu Lục U.
Nhóc con mềm nhữn dựa vào ông cũng không nói chuyện, khuôn mặt trắng nõn nhăn giống như cái bánh bao vậy, trong mắt càng là ướt đẫm.
Trái tim của Lục Khiêm mềm ngay lập tức.
Ông khom lưng một tay bế cô bé lên, ngồi mép giường, dỗ dành cô bé.