Khuôn mặt Minh Châu ửng đỏ
Cơ thể căng cứng dán vào bức tường, cô khế cắn vào môi, giọng nói có chút vụn vỡ: "Đừng làm ở đây."
Lục Khiêm cắn vào đôi môi đỏ của cô. Ông có chút mất kiên nhẫn hỏi: 'Muốn ở đâu?"
Ông cứ thẳng thắn như thế này khiến cô không chống lại nổi, chỉ có thể bám vào chiếc cổ mềm mại của ông mà nhõng nhẽo: "Đến phòng đi."
Lục Khiêm bế xốc cô lên, vừa đi vừa không nhịn được hôn vào môi cô.
Cuối cùng dây thần kinh kéo căng suốt một đêm đã được thả lỏng, đến bây giờ bọn họ đã có thể được tận hưởng một đêm lãng mạn vốn dĩ nên có...
Cửa mở ra rồi đóng lại.
Cô bị ném lên chiếc giường mềm mại.