Lục Khiêm cau mày: "Tiểu Lục U đâu?"
mì thanh ngọt ngào của Tiểu Lục U từ trong bếp vọng lại: "Bánh..." Lục Khiêm rảo bước đi đến, mới bước vào phòng bếp đã sửng sốt.
Tiểu Lục U ngồi trước chiếc bàn ăn nhỏ, khuôn mặt trắng ngần dính đầy kem, mà chiếc bánh kem kia lại thiếu đi một góc... Rõ ràng là bị Tiểu Lục U ăn mất.
Gái vị trí đó. Lục Khiêm hoảng hốt vội vàng chạy đến cầm lấy cái nĩa lục tìm.
Kết quả là chẳng có gì cả.
Ông nhìn Tiểu Lục U, Tiểu Lục U thích thú liếm môi, lại còn vỗ vỗ vào cái bụng tròn vành vạnh.
Lục Khiêm bế cô bé lên dặn dò Minh Châu: "Mặc áo khoác ngoài vào cho nó, bây giờ chúng ta đi bệnh viện."
Minh Châu không hiểu vì sao.
Hôm nay là sinh nhật của cô, sao Lục Khiêm lại muốn đi bệnh viện một cách khó hiểu như vậy chứ?