Khi Lục Khiêm nói thì hơi nóng phả vào tai cô. Khiến cả người cô nổi ngứa.
Minh Châu khẽ liếc nhìn ông, cái liếc này bao hàm nhiều ý nghĩa, có lẽ người †rong cuộc mới rõ.
Lục Khiêm ôm lấy cô đẩy vào phòng ngủ. Trong phòng ngủ trải đầy hoa hồng đen thân dài
Tất cả đều được vận chuyển từ nước ngoài về, thậm chí trên cánh hoa còn dính hạt sương, vừa tăm tối lại quyến rũ.
'Trên chiếc giường trắng như tuyết đặt một chiếc hộp Tiffany.
Suy cho cùng là thứ Minh Châu thích, cô đi đến chạm nhẹ vào, giọng nói không ý thức trầm xuống: "Là anh chuẩn bị những thứ này sao?"
Lục Khiêm ôm cô từ phía sau.
Ông vén mái tóc đen dài lên rồi dán vào tai cô ấy khẽ thì thầm: "Mỗi lần làm xong, em đều mặc áo sơ mi đen của anh, nên nó khiến anh nghĩ đến blackrose.”