Khúc Ninh vẫn không cam lòng hỏi một câu: “Ông Lục, ngài không vừa ý với tôi, hay chỉ trung thành với một mình cô ta?”
Trời chiều chiếu lên người Lục Khiêm. Làm nhìn ông rất chói mắt.
Khi cửa xe đóng lại, giọng nói của ông chậm rãi truyền ra: “cô là người mà định mệnh đã sắp xếp tôi phải gặp được.”
Dù cô không tốt, Dù cô không biết gì hết, Chỉ cần cô gọi ông là chú Lục, ông đã cảm thấy như có cả thế giới,
Tình cảm chính là không có lý trí như vậy, cũng chỉ đơn giản vậy thôi, làm gì có nhiều quy tắc như thế chứ!
Khúc Ninh ngơ ngác đứng đó. Những người kia lấy được tiền, rất biết làm việc...
Khúc Ninh ra nước ngoài, cô ta sống cả đời còn lại trong một bệnh viên tâm thần.