Nó luôn làm cô khó chịu.
cô không nói, chỉ ở sau lưng ông.
Ánh mắt Lục Khiêm dịu dàng, ông không nói gì nữa, tiếp tục thái đồ nấu cơm.
Lúc lâu sau đột nhiên cô nói: “Em không phải vì người khác nói cái gì, em chỉ muốn nấu cơm cho anh ăn.”
Tay Lục Khiêm tạm ngừng.
Ông vỗ vào tay cô: “Anh biết! Nhưng Minh Châu này, anh muốn em làm những gì em thích, dù em đi đóng phim hay làm ngôi sao nổi tiếng đều được, không cần vì một lần ngoài ý muốn mà tự đóng khung mình lại, anh không yếu ớt như vậy.”
Minh Châu nhẹ nhàng sờ bụng ông.
Giọng nói của cô mềm mại: “Em không muốn làm ngôi sao nổi tiếng! Em muốn chăm sóc bọn trẻ với anh, nhưng phải làm thế nào, em không giỏi như chị dâu, vừa có thể phát triển sự nghiệp vừa có thể nấu ăn ngon, em không biết làm gì hết.”