Ánh đèn nhà bếp ấm áp.
Khi Minh Châu ngẩng đầu nhìn ông, mắt vẫn vương chút hơi nước và cả sự vô tội.
Trong giây phút này, Lục Khiêm phảng phất nhìn thấy Minh Châu của quá khứ.
Đơn thuần mảnh mai, chỉ cần chịu đau xíu thôi sẽ ôm ông gọi chú Lục, trái tim ông mềm đi nhiều, ánh mắt cũng không giống trước.
Bà cụ là người sáng suốt.
Bà thấy tình huống này thì còn gì không hiểu nữa, khéo léo hiểu lòng người tránh mặt đi.
Phòng bếp lớn như vậy chỉ còn hai người họ.
Lục Khiêm bế cô lên cầu thang, đặt cô xuống chỗ ghế ngồi, mở băng go ra dán lại cho cô.
Khi ông làm, cô còn hít vào.
Lục Khiêm ngẩng đầu liếc nhìn cô một cái, giọng nói khàn mang theo sự gợi cảm đặc trưng của đàn ông: “Một vết thương bé xíu thôi cũng kêu to vậy! Lúc làm chuyện đó với em cũng không thấy em kêu to thế, em cố ý làm người khác đau lòng đúng không?”