Lục Khiêm nằm lẩm bẩm bên tai cô: “Chú Lục của em cũng không còn mấy năm khỏe mạnh nữa đâu, nghe lời, nhé?”
Minh Châu bị ông bắt nạt đến mức khóc mà không được khóc. Ông khốn nạn thật! Ông cố ý! Dù ông có già bảy tám mươi tuổi vẫn có thể bắt nạt cô đến chết...
Lão già khốn nạn!
Lục Khiêm làm xong thì cất đồ đi, chỉnh trang lại quần áo để đi đón con trai. Minh Châu tức giận đá ông một cái.
Lục Khiêm cười nhẹ bắt được chân cô, mặc quần áo cho cô rồi vui vẻ hôn cô một cái: “Em mệt thì nghỉ ngơi một lúc đi, tối về anh lại hầu hạ eml”
Minh Châu nằm trên ghế sofa không muốn nhúc nhích.