Sư đệ của ông ấy ra gặp bà cụ, sau khi Minh Châu, Tiểu Lục U và bà cụ bái lạy xong, bà cụ một mình ở trong phòng thiền đợi rất lâu.
Minh Châu nghe mơ hồ là thầy Thanh Thủy đã từng ở đó.
Lúc bà cụ đi ra, mắt bà vẫn hơi đỏ.
Minh Châu đoán được một chút nhưng cô không dám nói, về xe cô vẫn luôn bầu bạn với bà cụ, ngay cả Tiểu Lục U cũng ngoan ngoãn ngồi xuống, chỉ thấy đỉnh đầu đáng yêu.
Ngược lại bà cụ lại nói hai câu.
Bà nói: “Đã nên đến bái từ sớm rồi! Cầu trời cầu phật cũng tốt, chỉ là không nên cầu ông ấy!”
Ông ấy ở đây chính là thầy Thanh Thủy. Minh Châu không dám nói lời nào.